Mùa đông xứ lạ


Mùa đông xứ lạ

Mùa đông Sài Gòn không lạnh… phải rồi… vì Sài Thành náo nhiệt chỉ có hai mùa: mưa và nắng. Dù hè hay đông, tiết trời vẫn vậy, vẫn là cái nóng vốn có mà thôi…
Nhưng với tôi, mùa đông Sài Gòn mang cái lạnh riêng của nó, cái lạnh mà có lẽ chỉ được tìm thấy trong tâm hồn của những người con xa quê: cái lạnh của sự cô đơn, cái lạnh của nỗi nhớ nhà, nhớ gia đình, cái lạnh thổn thức khi bắt gặp một khung cảnh nào đó, bất chợt thốt lên: Ôi, sao mà giống quê mình quá!

Với tôi, mùa đông là những buổi sớm lạnh giá không nỡ rời khỏi chiếc chăn ấm, là những bữa sáng với ly sữa nóng của mẹ luôn chờ sẵn trên bàn, là những lúc đùa nghịch cùng nhóc em thi xem ai thở ra nhiều “khói” hơn, là mỗi khi bước ra khỏi nhà luôn được ba nhắc mặc áo ấm… Mùa đông quê tôi lạnh lắm. Bước trên đường phố vào sáng sớm, dù có mặc bao nhiêu lớp áo, quấn bao nhiêu lớp khăn đi nữa, nhưng chỉ một cơn gió lạnh khẽ lùa qua, ai cũng phải run cầm cập… Lạnh giá, khắc nghiệt là vậy, nhưng mùa đông quê tôi ấm áp từ sự yêu thương, chăm sóc của mẹ, những lời quan tâm, răn dạy của ba và tiếng cười ngây thơ trong trẻo của nhóc em mang lại….
Năm nay, mùa đông đối với tôi thật khác biệt. Mùa đông này, lần đầu tiên tôi xa nhà, rời xa vòng tay ấm áp của gia đình. Mùa đông này, lần đầu tiên tôi không còn cảm nhận được cái lạnh đã ăn sâu vào tiềm thức 17 năm trước. Và mùa đông đầu tiên này tôi khao khát cái tiết trời lạnh lẽo quê tôi hơn bao giờ.
Mùa đông Sài Gòn không lạnh… phải rồi… vì Sài Thành náo nhiệt chỉ có hai mùa: mưa và nắng. Dù hè hay đông, tiết trời vẫn vậy, vẫn là cái nóng vốn có mà thôi… Nhưng với tôi, mùa đông Sài Gòn mang cái lạnh riêng của nó, cái lạnh mà có lẽ chỉ được tìm thấy trong tâm hồn của những người con xa quê: cái lạnh của sự cô đơn, cái lạnh của nỗi nhớ nhà, nhớ gia đình, cái lạnh thổn thức khi bắt gặp một khung cảnh nào đó, bất chợt thốt lên: Ôi, sao mà giống quê mình quá!

Và rồi thật bất ngờ, từ trong cái lạnh ấy, tôi nhận ra được một hơi ấm mới… tình người… Có lẽ không chỉ ở quê hương tôi hay thành phố Sài Gòn, tình người vẫn tiếp tục âm thầm ngự trị bất cứ nơi nào tôi từng đi qua, bất cứ chốn nào tôi từng bỏ quên. Mỗi khi rơi vào vực thẳm của sự cô độc, của băng giá tối tăm, tưởng chừng không một lối thoát, tôi lại nhận được những bàn tay nóng ấm sẵn sàng vực tôi dậy. Những bàn tay ấm áp diệu kì ấy không ở đâu xa. Từ những người bạn cũ – những đứa con xa quê như tôi, hơi ấm đã bắt đầu len lỏi dần trên những ánh mắt, trên những bàn tay. Tình người càng lan tỏa, hơi ấm ấy càng đến từ nhiều người hơn, từ các anh chị trong xóm trọ, từ những người bạn mới. Tuy chưa nhớ hết tên nhau nhưng tôi và mọi người đều như cảm thấy hơi ấm ấy đang lan truyền ngày một mãnh liệt. Hơi ấm tình người từ chúng tôi, từ các thầy cô giáo, các anh chị công tác sinh viên, từ chú bảo vệ … đã truyền đến nhau một cách vô hình nhưng thật mạnh mẽ, đã xé tan rào cản xa lạ giữa mọi người. Nó lan dài thêm trên những cành, tỏa nhiều thêm trên những nhánh của cây đại gia đình FU ngày một lớn mạnh. Nó cho mọi người xích gần nhau hơn, cảm nhận rõ nét hơn sự chất phác, tốt bụng của nhau trong khoảnh khắc mùa đông của một Sài Thành hối hả…
Mùa đông Sài Thành không còn đơn thuần là tiết trời nóng hay lạnh. Tầng tầng lớp lớp những cảm giác nóng, lạnh rồi ấm áp liên tục đan xen, liên tục hòa quyện cùng những cảm xúc riêng trong mỗi con người. Tất cả tạo nên những cung bậc rất riêng, rất khác lạ, rất thú vị… Mùa đông năm nay, mùa đông đầu tiên ở Sài Thành sẽ là một trải nghiệm thật đáng nhớ - một trải nghiệm đưa tôi đến gần, hiểu hơn, yêu thương và gắn bó hơn với mảnh đất Sài Gòn này.




Join us on Facebook

Advertisement

Comments

Contact Us

Tên

Email *

Thông báo *